Tuấn Linh sẽ không thể chơi game đánh bài thêm lần nữa

Nói rồi Nguyệt Hằng đẩy Tuấn Linh về phía cửa không cho hắn đi chơi game đánh bài nữa, chẳng những không đẩy được mà còn bị anh ôm chặt vào lòng, anh hôn cô, 1 nụ hôn cuồng nhiệt với bao nỗi nhớ nhung. Nguyệt Hằng chống cự mà không thể, anh ôm cô quá chặt. Rồi cô cũng không buồn chống cự lại nữa, cô cảm giác mình đang yêu trở lại, lòng cô ấm dần hơn khi hơi ấm quen thuộc ấy đang sưởi ấm trái tim cô. Tuấn Linh sẽ không để mất cô thêm 1 lần nữa, thời gian qua đã quá đủ với cả anh và cô rồi. Ông trời sẽ không để lộ 02 kỹ thuật chơi tá lả nỡ chia cắt họ thêm 1 lần nào nữa đâu. Không uổng bao công anh vẫn 1 lòng chờ cô, vẫn 1 lòng hi vọng sẽ có ngày anh tìm thấy cô, sẽ có ngày cô quay trở về bên anh và anh lại được yêu thương cô. Anh sẽ bù đắp tất cả cho cô, cô đã phải chịu thiệt thòi quá nhiều vì anh.

Hà An và Anh Duy cứ bên nhau, có nắm tay, có ôm hôn nhưng không bao giờ nói lời yêu. Cảm giác như họ đang bên nhau nhưng không muốn có mối ràng buộc nào cả. Không danh phận, khi buồn khi nhớ họ sẽ tìm đến nhau. Anh Duy kể về 03 kỹ thuật trở thành cao thủ tiến lên miền nam Ngọc Anh cho Hà An nghe, chị ấy là người yêu cũ của anh, Hà An không ghen, có lẽ cô không yêu anh. Rồi 1 tối, Hà An nhận được cuộc gọi từ mẹ cô, giọng mẹ cô run run:

đấu trí với game bài online

Không còn cơ hội để chơi game đánh bài

  • Con à… mẹ và bố đã làm xong thủ tục.

Chẳng cần mẹ cô nói hẳn ra cô cũng đã nhìn trước được sẽ có ngày hôm nay, họ cố gắng sống bên nhau là vì cô, cũng đến lúc họ phải giải thoát cho cuộc sống của nhau. Cô buồn, cô chạy bộ đến căn hộ nơi anh ở. Ngoài trời mưa lớn ít ai đi chơi sâm lốc cô không thấy lạnh khi những giọt mưa táp vào người, cô chỉ biết cô đang muốn gặp anh lúc này. Vừa khéo cô chạy đến trước căn cửa căn hộ anh thì cửa mở, có giọng phụ nữ:

  • Anh à, em sẽ ra ngoài mua chút bỏng ngô nhé.

Là chị ấy, Ngọc Anh đang bước ra từ căn hộ của Anh Duy. Cả 2 nhìn nhau ngạc nhiên, Hà An lắp bắp:

  • À, em đến để mượn anh Anh Duy tiền để chơi lieng , ngoài trời đang mưa to quá. Em không biết chị đến, em đi đây. Chào chị.

Nói dối, ai chẳng biết là Hà An đang nói dối chứ, rõ ràng cô đã ướt từ đầu đến chân rồi còn vào mượn áo mưa người ta làm gì.