Có lẽ mọi người chơi đánh bài 12 lá

Anh biết việc mình trở về Nam Yên như đổ thêm dầu vào lửa. Bây giờ anh muốn gọi điện thoại về nhà để làm dịu cơn giận của mọi người nhưng có lẽ tình hình này cuộc chanh giành lợi ích trong cuộc đánh bài online này nghiêm trọng hơn rất nhiều so với dự đoán của anh, xem ra mẹ anh đã không cho ba anh có liên lạc gì với anh, vì vậy mới xảy ra cơ sự này.
– Sao vậy, vẫn không liên lạc được à?Hoàng Quyên bước đến, ngồi xuống bên Kiến Dương. Anh vòng tay ôm cô rồi rướn người hôn lên má cô:
– Có lẽ mọi người ra ngoài, không có ai ở nhà.
Anh không muốn để Hoàng Quyên biết tình hình đánh bài đổi thẻ đang xấu đi, đối với tình cảnh này, anh thà gánh vác một mình, vì vậy anh lấy một cái cớ để nói dối cô.
Kiến Dương nắm chặt tay Hoàng Quyên, nhìn ra ngoài phòng sách:
– Bố mẹ đang làm gì vậy?
– Đang xem tivi cùng Tiểu Yên.
– Bố mẹ đánh bài câu cá ở đây, em hãy ở quan tâm tới bố mẹ.

Có lẽ mọi người chơi đánh bài 12 lá

Kiến Dương vỗ vỗ nhẹ vào tay Hoàng Quyên:
– Thời gian này em hãy nói chuyện nhiều hơn với bố mẹ, đừng để bố mẹ tức giận vì chuyện của chúng ta. Sau khi anh quay về đây, có lẽ bố mẹ vì anh nên không nói gì nhưng trong lòng chắc là có nhiều điều muốn nói.
– Vâng.
Hoàng Quyên đáp lại
– Lần này anh và mẹ về Bình Tây để tham gian trận đấu đánh bài ăn điểm… có phải là rất giận không?

Kiến Dương thở dài, không trả lời câu hỏi của Hoàng Quyên, anh siết chặt cô, sự buồn bã càng trào dâng trong lòng:
– Hoàng Quyên, dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần em kiên định ở bên anh, anh sẽ vượt qua mọi thứ.
Hoàng Quyên lặng lẽ nhìn anh một hồi lâu, cô dựa người vào lòng anh.
Có lẽ sự lo lắng của anh không phải vô lý, tiếng đập cửa vội vã vọng lại. Hoàng Quyên rời khỏi vòng tay Kiến Dương, hai người quay sang nhìn nhau, không biết ai đập cửa mạnh như vậy, nhưng cả hai đều thấy trong mắt nhau sự bất an, lo lắng.
– Đến đây, đến đây.
Mẹ Hoàng Quyên vội đứng dậy mở cửa. Cửa vừa hé ra thì cả cánh cửa bị xô mạnh, mẹ Hoàng Quyên không khỏi phải lùi sau mấy bước, suýt ngã xuống, may mà Kiến Dương chạy tới đỡ kịp.
– Được, quả nhiên là mày ở đây.
Mẹ Kiến Dương đang giận dữ đứng ở cửa, giọng đay nghiến:
– Kiến Dương, rốt cuộc ai là mẹ của mày, tao ở Bình Tây nói với mày hết nước hết cái? Mày có phải không cần tao là mẹ nữa không, mày muốn cắt đứt quan hệ mẹ con với tao đúng không?

Leave a Reply