Ăn mày biết đánh bài mậu binh xuất hiện Vinhomes Green Bay

Vinhomes Green Bay

Ô, Eumaios, nô bộc chăn heo, nô bộc đáp Vinhome Mễ Trì: “Bẩm, khách lạ nói chí phải. Ai cũng nghĩ vậy vì muốn tránh thái độ thô bạo của đám cầu hôn. Khách lạ xin nương nương vui lòng chờ tới lúc mặt trời lặn. Thưa, lúc đó xem ra cũng thuận tiện, nếu nương nương muốn lắng nghe khách lạ, đồng thời trò chuyện riêng tư.”

“Khách đánh bài mậu binh chín chắn,” Penelope dáng vẻ thận trọng tiếp lời, “biết đề phòng bất trắc.

Ta chắc trên Vinhomes Green Bay không có đánh bài mậu binh, tồi tệ như đám này đâu.”

Vinhomes Green Bay

Chuyển lời xong xuôi đầu mục lại đến chỗ Vinhomes Green Bay. Tới nơi tìm ra Telemachos, ghé sát tai sợ người khác nghe thấy, đầu mục thì thầm lời như có cánh bay xa: “Con ơi, bây giờ ta đi, về đó trông heo và mọi thứ, nguồn sống của ngô bối. Ở đây con lo mọi chuyện. Trước hết đề phòng bản thân cẩn thận; canh chừng tránh né gian nguy. Vì đa số đám này nuôi dưỡng ý tưởng xấu xa. Cầu mong Chúa tể tiêu diệt trước khi chúng tác hại ngô bối!”

Telemachos dáng vẻ bình thản đưa mắt nhìn rồi nói: “Đương nhiên là vậy, bố ơi! Thôi lên đường! Tối rồi. Sáng mai trở lại mang mấy tế sinh đẹp mắt để làm lễ.

Con và thần linh bất tử sẽ lo mọi chuyện ở Chung cu Vinhomes Green Bay.”

Chung cu Vinhomes Green Bay

Lời dứt, đầu mục ngồi xuống ghế bóng lộn. Ăn uống no nê đầu mục trở về đánh bài mậu binh, bỏ lại đại sảnh, khu sân. Bên trong cung điện thực khách lúc này quay ra tìm thú vui ca hát, khiêu vũ, vì đêm xuống, màn tối từ từ nhẹ buông.Ăn mày quen thuộc xuất hiện, gã thường lang thang hành khất hết cửa nhà này đến cửa nhà kia trong thành phố, nổi tiếng khắp Ithaka bụng lúc nào cũng đói, thèm ăn, thèm uống liên miên. Trông cao lớn, đẫy đà, song bệu rệu, đờ đẫn tên là Arnaios, mẹ khả kính đặt cho lúc chào đời,

Cho em gọi anh là anh nhé!

Cũng chỉ gọi thầm thôi mà.

Anh có lẽ là trường hợp “ngộ” nhất của em.

Lý do em cảm nắng anh thật buồn cười, vì anh quan tâm em. Em lúc ấy, thật ngớ ngẩn nên ảo tưởng về sự quan tâm của anh. Với ai mà anh chẳng như vậy, anh là thầy, anh quan tâm đến học sinh của anh, anh thực hiện trách nhiệm và tâm huyết của anh. Vậy mà em cứ nghĩ linh tinh và dần dần đổ cái uỵch.
anh lan 7 (156)

Em đã không biết đó là một cơn cảm nắng, không biết gọi tên cái thứ tình cảm đó là gì, chỉ biết không phải yêu, không phải thích.

Em cảm thấy như bị ”điện giật” khi ở gần anh, ừm, chỉ thoáng qua thôi đó :))). Em lúng búng ngớ ngẩn trước mặt anh, hình như chưa bao giờ em có thể nói một câu ra hồn khi nói chuyện với anh. Em-không-thể tự nhiên trước mặt anh (như trò cưng của anh).

Em học kém cái môn của anh, em như quả bóng xịt ấy, phần nào khiến em ngại anh. Nên em học thêm. Nên tiếp xúc anh nhiều hơn, em càng điên ý. Kể cả sau này nhận ra, em vẫn cứ ngang ngạnh với bản thân, vẫn giữ cái tình cảm ngớ ngẩn em không biết tên đó.

Cho em gọi anh là anh nhé!

Em sợ vẻ mặt anh mỗi khi anh nghiêm túc, đó là lý do khiến em không thể bình tĩnh trước anh. Nhiều lúc cái vẻ ấy làm em nhoi nhói. Nó…rất xa cách, rất khó chịu.

anh lan 7 (155)

Sau này em ngộ ra đó là một thứ gì đó giống như là ngưỡng mộ hơn. Anh giỏi. Trước mọi người anh rất vui vẻ, hay nói. Anh có một sự tự nhiên, mạnh mẽ, bất cần mà em gọi là phớt-đời. Có lẽ đó là điều khiến em cảm thấy anh đặc biệt. Và ở tuổi 28, anh trưởng thành, chín chắn, phần nào trầm lắng đằng sau sự sôi nổi khiến một con bé 17 tuổi bị hạ gục.

Anh là người khiến em hiểu được cảm giác khi thích một người đến nỗi không thể thể chịu được mà biết rằng người đó sẽ không bao giờ cảm thấy như thế về mình. Em nhớ buổi lễ Tri ân, em uống khá nhiều so với những lần từng uống, phần nào vì nghĩ đến anh. Trước đó em đã cắm cho mình cái biển hết say nắng một người, là anh. Những không hiểu sao hôm đó nghĩ đến anh em lại thấy khó chịu, em muốn khóc. Giá hôm đó không lại gần anh, viết câu đó lên áo anh theo lối của ti tỉ đứa học sinh bình thường khác. Sau bận ấy em còn chông chênh một thời gian nữa.

Nhưng mọi thứ đã qua anh ạ. Đó chỉ là những gì đã từng xảy ra thôi. Có thể em chưa khôn ra, nhưng em cũng bớt ngốc rồi. Giờ thì em có thể chắc chắn là em không còn thích, hay ”say nắng” anh nữa.

Nhưng em sẽ không quên anh cũng như những tình cảm thật ngố em dành cho anh.

Anh vẫn mãi ở đâu đó trong em. Là một kỷ niệm tình yêu hiếm hoi trong thời học sinh của em mà em rất trân trọng.

Em sẽ không bao giờ hối hận vì đã có từng có tình cảm với anh.

Thương anh.